Sau những lời tổn thương, chúng ta thường nói: “Mình không hề có ý đó.” “Mình chỉ đùa thôi.” “Mình chỉ muốn góp ý thôi.” … Có thể họ, hay chính ta lúc đó thật sự không có ý xấu. Nhưng không ai có thể nhìn thấy, nghe thấy suy nghĩ của người khác. Điều duy nhất chúng ta thấy chính là ngôn ngữ. Ngôn ngữ không chỉ là cách ta giao tiếp với con người, với sự sống mà còn thường mang theo dấu vết nội tâm, cuộc đời mỗi người. Có những người để lại bùn đất trong lời nói. Có những người để lại ánh sáng. Và đa số chúng ta để lại cả hai. Mình nhận thấy không ai có thể thật sự biết chính xác “Bên Kia Lời Nói” của người khác là gì. Vậy nên thay vì nói những lời giải thích sau khi gây tổn thương hãy học cách chậm lại một chút, lắng nghe kỹ hơn, suy nghĩ sâu hơn và nói ra cẩn trọng hơn. Bởi ngôn ngữ không chỉ kết nối con người với thế giới, mà còn định hình cách chúng ta hiểu chính mình và hiểu nhau. Chỉ vì không cố ý không có nghĩa là tổn thương không tồn tại.